Yxineff 2012

Chia sẻ.Tình yêu.Điện ảnh

Nội dung mà chỉ user sau khi login mới thấy!
Posted by minhquan

Nếu tôi là Freya (người em của nhân vật nữ chính) thì tôi cũng chẳng thể nào tin được việc khi bất tỉnh, linh hồn của chị gái mình và anh chàng phòng bên cạnh đã yêu nhau. Đó có lẽ là ảo tưởng do bất tỉnh quá lâu ? Nhưng tình yêu đó có thật hay không, chỉ có Alma mới là người rõ nhất.

Tình yêu của Alma như một giấc mơ đẹp bị ngắt quãng. Để rồi khi chợt thức tỉnh, cô chẳng còn biết mình đang mơ hay là thật. Bị lẫn lộn giữa thực tại và ảo ảnh cộng với những lời tác động từ người ngoài, cô trở nên bối rối và hoài nghi về tình yêu mà mình có với Lerato ở khoảng thinh không giữa hai thế giới. Không chỉ có Alma cảm nhận được nỗi đau khi bị chia cắt với người mình yêu mà Lerato cũng vậy, mặc dù anh chỉ nằm yên bất động như một cái xác vô hồn nhưng đạo diễn đã giúp tôi cảm nhận được nỗi lòng anh qua lời của bài hát…

This is reality where I don’t wanna be. It’s not my dream, it’s not my world where you would be.
It’s not my paradise. Reason I survive to see your face, to kiss your lips and by your side.
Am I jumping ? Am I falling ? Am I breathing ? Am I crying ?
Are you waiting ? Are you trying ? Are you coming ?

Nhưng rồi cuối cùng Alma cũng nhận ra, tình yêu đó là thật. Cái cảm giác hụt hẫng khi mở mắt ra không còn được thấy bóng dáng Lerato nữa, cảm giác đau đớn khi nhìn người mình yêu nằm yên lặng ở đó mà không thể làm gì được là thật. I’m sorry Lerato, I almost believe them. Please tell me what happens between us was real…

Sự chia cắt về mặt không gian là một nỗi đau. Và nỗi đau ấy lại tăng lên khi cha của Lerato chuyển phòng và không cho phép Alma đến gặp vì ông cho rằng cô ấy đang đùa giỡn trên nỗi buồn của người khác, để rồi nỗi đau ấy đến đỉnh điểm khi cô quyết định tự sát, trở lại làm một linh hồn để được ở bên Lerato mãi mãi nhưng chính anh đã ra dấu hiệu để ngăn cô lại.

Họ chưa hẳn đã chết, nhưng không phải là sống. Linh hồn họ bị kẹt giữa khoảng thinh không của hai thế giới, họ đem lòng yêu nhau và tâm hồn trở nên thảnh thơi khi thời gian là vô hạn. Để rồi khi bị chia cắt, dù không được gặp nhau nhưng họ vẫn ở đó và chờ đợi nhau. Tôi rất thích thông điệp của bộ phim mà đạo diễn Phoenix Vũ đã mang lại: “Nếu thực sư yêu nhau, hãy sống chứ đừng chết vì nhau“.

Điều khiến tôi tâm đắc nhất trong bộ phim này chính là phần âm nhạc do anh Trần Hữu Tuấn Bách (B.A.X) sáng tác. Tôi thích phần âm nhạc là do nó đã góp phần tạo ra không gian mờ ảo, nhẹ nhàng thanh thoát của khoảng thinh không giữa hai thế giới, giúp cho bộ phim được khắc họa sâu sắc và rõ ràng hơn. Nhạc của anh đa phần là những bản New Age nhẹ nhàng, trầm lắng và có thể chạm tới trái tim của người nghe.

Bài cảm nhận phim “Thinh không” của Junnie Uyên Đồng

 

You need to log in to vote

The blog owner requires users to be logged in to be able to vote for this post.

Alternatively, if you do not have an account yet you can create one here.

Powered by Vote It Up