Yxineff 2011

Chia sẻ.Tình yêu.Điện ảnh

16 people voted for this film Vote This Film

On one Sunday afternoon, a teenage boy stays at home alone. In the space with only the sound from a ticking clock, he suddenly thinks of his uncle’s death almost 10 years ago. In the story with his mother, he realizes that she has forgotten or wants to forget her younger brother.

Truong Minh Quy‘s film is admirably tranquil, in the midst of the city noise and hasty everyday life.

POSTER

STILL PHOTOS

BTS PHOTO

CREW

Director: Trương Minh Quý. Writer: Trương Minh Quý. Producer: Văn Quý Ngọc Ái. Cinematographer: Nguyễn Phúc Huy Cương. Editor: Trương Minh Quý. Starring:  Hồng Ánh, Nguyễn Tấn Duy. Running time:  13:38. Year: 2011.

Comments

Nhớ mày và nhớ cả Căn Phòng nữa Quý à… Cố lên như tao đang cố…nhé…

Tuy tác giả còn có những xử lý chưa tốt nhưng bản thân phim ngắn này thì xúc tích và có nhiều chất thơ.

diễn viên nam nói như cầm tờ giấy đọc vậy. lời lẽ gượng gạo.

Phim đẹp, chắc chắn, khơi gợi và đậm tính thiền. Dù đôi lúc thấy chuyển động máy quay hơi nhanh so với nhịp phim nhưng không thể phủ nhận sự thành công trong ngôn ngữ kể phim của Quý.

Chúc Quý thành công hơn với những dự án mới!

Mình thấy bạn kiểm soát bộ phim của mình khá tốt, mình đoán là trước khi bấm máy, bạn đặt ra những luật chơi cho bộ phim cùa mình rồi làm theo nó chứ không bấm bừa, bấm ẩu, quay đại rồi đem về dựng sau như nhiều đạo diễn khác. Bạn cũng khá chỉn chu trong việc dàn dựng, sắp đặt bối cảnh khiến khi khán giả nhìn vào một khuôn hình, họ thấy thích.

Chủ đề của phim có lẽ là sự quên. Thằng bé quên đi người cậu tên Cường, và trong thoáng chốc – nó nhớ lại. Bạn đã đưa vào nhiều chi tiết để nói lên điều đó. Từ đầu phim, ánh sáng nhỏ nhoi giữa nền đen. Bình nước xanh gợi nên hình ảnh nước sông. Bức tranh sông nước màu đen trắng. Con cá. Đứt tay. Máu. Tiếng rì rào khi thằng bé đối thoại với má nó trong phòng. Mọi thứ dường như rất chắn chắn và không thừa thãi, dù chỉ là một chi tiết nhỏ, một chuyển động nhỏ.

Thế nhưng, sau một thoáng thích thú vì cách bạn gợi nên chủ đề đó, mình bỗng cảm thấy là phim của bạn rồi cuối cùng rồi nó nói lên điều gì ? Mình chưa lý giải được. Tại sao thằng bé lại quên. Quên đi một hình ảnh của một người đã từng rất đỗi thân thiết. Ừ rồi thì cứ coi như nó quên đi, rồi nó bỗng dưng nhớ lại, rồi thì sao ? Hai nhân vật từ đầu phim đến cuối phim dường như cứ dậm chân tại chỗ trong cái sự quên rồi nhớ của mình (như hình ảnh đèn nêon chớp tắt liên hồi), họ chẳng có cá tính, họ chẳng sống. Cả phim họ cứ nói lảm nhảm điều gì đó ? Điều gì ? Nói chung, xem phim của bạn xong, mình cảm thấy như mình vẫn chưa xem cái gì cả.

Mình cảm thấy đằng sau sự chắc tay về nghề là một sự non nớt trong ý tưởng, một sự bối rối của chính bản thân đạo diễn, khi mà bạn chẳng rõ ngay cả bộ phim của mình nói về cái gì ? Mình sẽ kể về thứ gì ? Một chủ đề có vẻ như rất to, rất lớn, nhưng lại quá mong manh, dễ vỡ. Một quả bong bóng phình rất căng, nhưng chỉ cần một cây kim nhỏ đâm vào là nó nổ bụp.

Mình thấy rằng cậu bé này là hình ảnh của thanh thiếu niên trong xã hội hiện đại của chúng ta. Cậu thừa mứa về vật chất, nhưng thiếu thốn về tinh thần. Cậu được nuôi dưỡng như gà công nghiệp, nên cậu cũng đã trở thành gà công nghiệp, nhưng vẫn còn cái gì đó sót lại trong cậu. Cậu muốn một cuộc sống tự do gần với tự nhiên chứ không phải cuộc sống trong bốn bức tường. Và cậu nhớ đến cậu Cường của mình vì cậu ấy khao khát cuộc sống mà cậu Cường đã từng sống, vì đó là cuộc sống gần với thiên nhiên duy nhất mà cậu ấy từng sống qua nhưng người mẹ đã cướp nó đi từ cái ngày cậu Cường chết đi. Hãy để cho cậu bé được sống đúng theo thiên hướng của mình, sống gần gũi với thiên nhiên.

 

You need to log in to vote

The blog owner requires users to be logged in to be able to vote for this post.

Alternatively, if you do not have an account yet you can create one here.

Powered by Vote It Up